Hãy Làm
Khi Có Thể
Bạn có từng nghĩ rằng, một ngày nào đó, những người thương
của bạn sẽ không còn sống bên bạn nữa không? Chúng ta, không một ai có thể biết
chắc được, điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Thậm chí, chúng ta cũng không thể
biết chắc được, điều gì sẽ xảy ra vào một giờ sắp tới, đối với những người thân
của chúng ta, hay thậm chí, đối với bản thân mình.
Có thể bạn ta mới đến thăm ta ngày hôm
qua, mà hôm nay, ta được báo tin là người đó đã không còn sống trên cõi đời này
nữa. Nhận được tin ấy, lòng ta bồi hồi, xúc động, và ta dường như không thể tin
vào những gì mà tai mình vừa mới nghe thấy. Ta nói với người đến báo tin với ta
rằng: “Tôi mới nói chuyện với anh ấy ngày hôm qua mà…” hay: “Chị ấy
mới đến thăm tôi và còn tặng quà cho tôi nữa mà…” Nhưng sự thật vẫn là sự
thật. Người bạn ấy của ta đã không còn sống trên cõi đời này nữa. Và có rất
nhiều, rất nhiều trường hợp tương tự như thế. Người ta mới thấy đó, nhưng giờ
đây đã không còn nữa.
Khi chúng ta giao tiếp, cư xử với người xung quanh với ý
thức rằng, có thể ngày mai, ta sẽ không có cơ hội nghe được giọng nói của người
đó nữa; có thể ngày mai, ta sẽ không còn thấy được nụ cười tươi trên khuôn mặt
người đó nữa; thì tự nhiên, ta sẽ trân quí sự có mặt của người đó, và sẽ không
nỡ nói hay làm những gì có thể gây tổn thương cho người đó… Người đó có
thể là ba mẹ chúng ta, người đó có thể là chồng hay là vợ của chúng ta, và
người đó cũng có thể là con cái chúng ta… Càng sống với ý thức về sự vô thường,
ngắn ngủi của một kiếp người cách sâu sắc, thì cách sống, cách hành xử của
chúng ta càng sâu sắc và yêu thương hơn.
Mỗi người trong chúng ta hay có khuynh hướng nghĩ rằng,
những người thương của chúng ta sẽ sống với chúng ta mãi. Chúng ta ít khi nhớ
rằng, có thể chỉ sau một đêm thôi, ta sẽ mãi mãi không còn gặp người ấy nữa. Ta
muốn nói những lời xin lỗi của ta với người ấy, ta muốn nói lòng biết ơn của ta
với người ấy, hay ta muốn thể hiện tình thương của mình cho người ấy, nhưng đã
trễ rồi… Người đó đã không thể nghe, và mãi mãi sẽ không thể nghe những gì ta
muốn nói, dù chỉ một lời.
Vì vậy, bạn hãy vui lên đi! Hãy cười tươi lên đi khi bạn vẫn
có ba, có mẹ còn sống bên mình! Hãy hạnh phúc lên đi, khi những người thương
của bạn vẫn còn đó bên bạn! Và hãy can đảm nói với người thương của bạn những
gì sâu kín nhất trong lòng mình! Vì có thể bạn sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa nếu
bạn không nói ra điều ấy. Hãy thương yêu khi có thể! Hãy tha thứ, bao dung khi
có thể! Bởi vì chỉ một giây phút nữa thôi, có thể những điều này sẽ trở thành
không thể….”
Món quà thiêng liêng đẹp nhất dành cho Quý Thầy Cô ngày 20/11 Nhà Giáo Việt Nam đó là không gì khác hơn là tấm lòng yêu thương những học trò, những măng non, những búp bê, những chú chim mới chào đời chăm sóc vỗ về các cháu bằng tình thương của người mẹ hiền, bằng sự hy sinh ân cần tận tụy và vô vị lợi, mến chúc tất cả Quý Thầy Cô trong ngành Giáo dục hãy làm tất cả những gì khi có thể làm để vun trồng và xây đắp cho thế hệ mai sau
MN Thiên Ân